iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 13/04/2008 à 04:40
Par songnam2

Em Không Ngu Ngơ...



Em nói yêu anh em dại khờ
Bên anh, cô bé quá ngu ngơ
Anh như chiếc bóng bên đường vắng
Vừa muốn ôm anh bóng đã mờ

Anh biết em đâu có dại khờ
Giã vờ làm bộ vẻ ngu ngơ
Từ trong mảnh đất yêu thương đó
Đã thấy nẩy mầm hạt biệt ly

Anh có trách gì em gái đâu
Mấy ai trọn vẹn thuở ban đầu
Làm sao tìm được tình vĩnh viễn
Đày đoạ làm chi chuyện mai sau

Xin cảm ơn em cảm ơn đời
Tình yêu ảo ảnh cũng đành thôi
Vẫn nghe xao xuyến niềm vui trước
Mà ngỡ như mình chưa biết nhau.


tôn thất phú sĩ
06/08/04

Publié le 13/04/2008 à 04:37
Par songnam2

 

CHIA TAY NGƯỜI
 

Chia tay người buồn tôi  lên đầy mắt
Không buồn nào hơn buồn của hôm nay
Lòng quay quắc bởi chẳng sao níu được
Bước chân người sau cửa kiếng ngăn đôi

Người đi vội sợ con tim se thắt
Tôi chần chờ tìm kiếm dáng bơ vơ
Giữa biển người bỗng nhiên nghe nghẹt thở
Sa mạc đâu đây liệm chết tiếng cười
 
Nắng phi trường gửi mây theo cánh sắt
Gió chướng theo tôi đem nhớ nhung về
Paris chừ như chợt tỉnh cơn mê 
Chưa kịp giữ người đà bay đi mất 

Thoáng hương xưa tôi âm thầm vội cất
Nghe cồn cào dư vị những ngày qua
Nghe xôn xao một cung trầm vọng ải
Để nhốt người còn lại dẫu trong mơ
 
Thơ tôi viết đường về sao lạnh ngắt
 Tàu vẫn đi nhanh lăn bánh  vô tâm 
 Âm hưởng vẫn chập chờn qua ảo giác
Nhớ quá đi thôi tôi gọi tên người
 
Người ơi người ! đến chi rồi đi vội
Cho buồn thương vây kín cả trời Tây
Cho cô đơn ôm chặt tháng năm gầy
Con phố cũ mai đây... còn đâu nữa !
 
Tôi, cỏ cây vàng úa ...đợi trời mưa !
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 23 Juin 2007

Publié le 13/04/2008 à 04:36
Par songnam2

HỌP BẠN NGÀY XANH
(Thân tặng bạn bè cùng chung mái trường )


Người ở miền xa người ở gần
Về đây nối lại mối tình thân
Ngày xanh nắng ấm trong như ngọc
Trường cũ mừng vui ta họp đàn

Lòng ta như có ai thôi thúc
Thời gian  hình bóng chưa xoá mờ
Mừng ngày hội ngộ bâng khuâng quá
Tay bắt mặt mừng thực với mơ

Cùng  kể nhau nghe chuyện buổi đầu
Mối tình thơ dại vấn vương nhau
Phượng hồng tan tác rơi trên tóc
Rơi xuống hồn nhau tiếng ve sầu

Tự nhiên người nhé chớ ngại ngần
Khi lòng tơ tưỡng bạn bè thân
Dang tay ôm lấy khung trời rộng
Hồn nở muôn hoa thắm mộng đầy

Từ độ đất trời đã đổi thay
Tim ta se thắt héo hon gầy
Đàn chim lạc bạn bay trăm hướng
Mơ một ngày nao chim họp bầy

Giấc mộng đâu ngờ thành sự thật
Tưỡng chừng như một giấc chiêm bao
Về đây anh , về đây chị , về đây em
Về đây chiu chắt từng kỹ niệm
Bao nhiêu tâm sự bao thân ái
Cùng kể nhau nghe
Chuyện buổi đầu

Người ơi ! từ thuỡ ban sơ ấy
Níu mãi hồn tôi đến suốt đời

Tôn Thất Phú Sĩ
Octobre  2004


 
EARLY DAYS MEETING
(To all my schoolmates)

One was in far land, another was close
Back here to renew a bond
Early days warm sunlight transparent as pearl
At old school we had a good time together

My inside seemed to be pressed by someone
Time picture was now not erased off
Welcoming meeting day but also tottering
Shaking hands mixed up reality and dream

Mutually telling the first story
Innocent love and poem stuck each other
Red flamboyant sparsely fell on hair
Fell down souls as cicada song

Naturally man, do not hesitate
When you thought of cherished people
Extending arms to embrace a large skyframe
In soul thousands of flowers bloomed with dream

Since Earth and Sun have changed
My heart wilted and I became thin
Lost flock of birds flew to hundred directions
Dreaming one day a bird reunification

Suspected dream became really a fact
Feeling as a good dream
Come here brothers, come here sisters
To collect one by one souvenir
Much confidence and much affection
To mutually tell
The first story.

Man1 since those first days
Stuck to my soul to eternity.

RGC 03-11-2006
Publié le 13/04/2008 à 04:33
Par songnam2

XIN ĐỪNG TRÁCH
 
Vừa biết yêu đã lỡ lầm yêu biển
Tháng năm dài theo con tàu  lênh đênh
Bước giang hồ chợt thấy đời hiu quạnh
Neo tuổi vàng  giữa sóng nước mông mênh
 
Ngày xưa đó khi chúng mình mới lớn
Em yêu anh , sao chẵng nói năng gì
Anh cứ ngỡ tình yêu là mộng mị
Là si mê là mơ mộng viễn vông
 
Em giấu kín nên anh nào có hiểu
Lời tự tình em đâu tỏ  bằng lời
Đôi lúc thấy mắt em buồn vời  vợi
Anh tưỡng chừng hoa biển lững lờ trôi
 
Điều đơn giản mà sao em  e  ấp
Để nỗi lòng dằn kín đáy tâm tư
Bao nhiêu lần tàu quay về bến cũ
Muối thấm dần trong mạch máu phiêu du

Bởi câm nín nên đời thành dang dỡ
Tiếng còi tàu thôi thúc chuyến đi xa
Sóng xô bờ rộn ràng miền đất lạ
Anh đi rồi cay đắng hoá thành thơ

tôn thất phú sĩ
 
PLEASE DO NOT BLAME !

Just known how to love realized loving sea by mistake
Long days years following a floating boat
Vagabond steps suddenly felt a solitary life
Anchoring golden age amidst of water and waves

Those ancient days when we just grew up
You loved me, without saying a word, why
I thought love was a nightmare
A passion, a aimless dream

You closely hid so I did not know
Your confession was not expressed by word
Sometimes I had seen your blue eyes
I felt as sea flower slow floating

A simple thing but why you were so shy
For sinking your feeling down to deep inside
How many times the ship was back to its old terminal
Salt gradually impregnated in vagabond veins

Because of being mute then life was not accomplished
The ship horn sped up far voyage
Waves rushed on coasts of foreign land
I went off bitterness became poem.

RGC 03-11-2006



http://nhacviet.vietshare.com:81/bannhacviet/
muoinamchuyencu.asx

Publié le 13/04/2008 à 04:31
Par songnam2

ẢO ẢNH

Lên cao ...
Lên cao... nắng mai bỡ ngỡ
Nụ cười tươi nở muộn tự bao giờ
Bàn tay thon  em vịn  vào tảng đá
Đụng phải hồn anh Vạn Lý Trường Thành

Anh vẫn biết
Từ ban đầu
Em đã rào đón trước 
Em  chỉ là  người em gái  thôi
Nhưng tình anh dài vạn lý
Bởi anh yêu em từ buổi ấy
Em đứng chênh vênh
Bên bức tường  vun vút
Với đến trời cao vời vợi
Mây  xám bay lang thang  về vô tận
Đưa  lòng anh vương vấn
Tự bao giờ

Em nào đâu có hiểu
Tại em đó..
Em không nói rõ
Cứ lững lơ lơ lững bồng bềnh
Khói hoàng hôn buông lơi
Từ  mái nhà tranh
Thoai thoải  sườn đồi
Xuôi về thung lũng đầy hoa hồng cỏ dại
Để trao cho  anh nhiều mơ ước
Anh lầm tưởng em là của riêng anh
Anh hớn hở  đưa  em vào mộng
Rồi khẳng định  : em cho anh tất cả

Vì mang phải một tình yêu tuyệt diệu
Mơ hồ
Hun hút
Anh chìm trong một ảo ảnh thâm trầm
Vạn lý Thành
Ngàn năm mây trắng vẫn bay qua .

Tôn Thất Phú Sĩ
VLTT * Sept. 2005

IMAGINATION

Mounting
Mounting... dawn sunlight astounded
Fresh smile lately bloomed who knows when
Taped hands you leaned on a stone
Touching my soul the Long Wall

I did know
Since the beginning
You with prudence pre-said
You were only a little sister
But my love extended over thousands of miles
Because I loved you since that time
Unstably you stood
Beside the wall extremely high
As touching the very high sky
Where gray clouds ran to indefiniteness
Always stuck to my heart
Who knows when

You neyer realized it
Because of you
You did not say clearly
Let everything seem ever rolling
Sunset smoke loosed
From a thatched house
Solitary at slope side
Running to basin covered with wild roses
Letting me exchange many wishes
I mistook you were mine
Happily I took you into my dream
Then confirmed : you gave me everything
Because of bearing a marvelous love
Vague
Distant
I sank in vicissitude imagination
Long Wall
Thousands of years white clouds still fly.

RGC 10-07-2006

 

Pages : 1 2 3 4
Mes catégories
Mon calendrier
< Oct. 2008  
L M M J V S D
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
Mes archives
Trafic
Noter ce blog :
1 5
1 connecté
1524 visiteurs