XIN ĐỪNG TRÁCH
Vừa biết yêu đã lỡ lầm yêu biển
Tháng năm dài theo con tàu lênh đênh
Bước giang hồ chợt thấy đời hiu quạnh
Neo tuổi vàng giữa sóng nước mông mênh
Ngày xưa đó khi chúng mình mới lớn
Em yêu anh , sao chẵng nói năng gì
Anh cứ ngỡ tình yêu là mộng mị
Là si mê là mơ mộng viễn vông
Em giấu kín nên anh nào có hiểu
Lời tự tình em đâu tỏ bằng lời
Đôi lúc thấy mắt em buồn vời vợi
Anh tưỡng chừng hoa biển lững lờ trôi
Điều đơn giản mà sao em e ấp
Để nỗi lòng dằn kín đáy tâm tư
Bao nhiêu lần tàu quay về bến cũ
Muối thấm dần trong mạch máu phiêu du
Vừa biết yêu đã lỡ lầm yêu biển
Tháng năm dài theo con tàu lênh đênh
Bước giang hồ chợt thấy đời hiu quạnh
Neo tuổi vàng giữa sóng nước mông mênh
Ngày xưa đó khi chúng mình mới lớn
Em yêu anh , sao chẵng nói năng gì
Anh cứ ngỡ tình yêu là mộng mị
Là si mê là mơ mộng viễn vông
Em giấu kín nên anh nào có hiểu
Lời tự tình em đâu tỏ bằng lời
Đôi lúc thấy mắt em buồn vời vợi
Anh tưỡng chừng hoa biển lững lờ trôi
Điều đơn giản mà sao em e ấp
Để nỗi lòng dằn kín đáy tâm tư
Bao nhiêu lần tàu quay về bến cũ
Muối thấm dần trong mạch máu phiêu du
Bởi câm nín nên đời thành dang dỡ
Tiếng còi tàu thôi thúc chuyến đi xa
Sóng xô bờ rộn ràng miền đất lạ
Anh đi rồi cay đắng hoá thành thơ
tôn thất phú sĩ
PLEASE DO NOT BLAME !
Just known how to love realized loving sea by mistake
Long days years following a floating boat
Vagabond steps suddenly felt a solitary life
Anchoring golden age amidst of water and waves
Those ancient days when we just grew up
You loved me, without saying a word, why
I thought love was a nightmare
A passion, a aimless dream
You closely hid so I did not know
Your confession was not expressed by word
Sometimes I had seen your blue eyes
I felt as sea flower slow floating
A simple thing but why you were so shy
For sinking your feeling down to deep inside
How many times the ship was back to its old terminal
Salt gradually impregnated in vagabond veins
Because of being mute then life was not accomplished
The ship horn sped up far voyage
Waves rushed on coasts of foreign land
I went off bitterness became poem.
RGC 03-11-2006
http://nhacviet.vietshare.com:81/bannhacviet/
muoinamchuyencu.asx
